Uyên Ương Hồ Điệp Mộng
Hư Hư Lục
[ Đăng bài ]

Mối Dây Thân Ái
Visakha là một nữ đệ tử tục gia của Phật.  Một hôm bà đến thăm Phật tại tịnh xá Kỳ viên với nước mắt ràn rụa. Ðức Phật hỏi: 

-         Này Visakha! Sao hôn nay con có vẻ buồn thảm thế? 

-         Bạch Thế Tôn, con mới vừa mất đi một cháu trai dễ thương, không ai trông thấy cháu mà không mến yêu cho được. 

-         Này Visakha!  Nếu như toàn thể cư dân thành Xá Vệ này là thân quyến của con... thì con cảm thấy thế nào? 

-         Bạch Thế Tôn, ước mong sao được như thế, con vẫn thầm mong rằng bất cứ người nào cũng đều là thân bằng quyến thuộc của mình. 

-         Nhưng này Visakha! Ở thành Xá Vệ này mỗi ngày có khoảng bao nhiêu người chết? 

-         Bạch Thế Tôn có lẽ khoảng hàng chục người... 

-         Nếu vậy thì... có ngày nào con được ráo nước mắt đâu? 

-         Bạch Thế Tôn!  Thật là vừa đủ cho con với ngần ấy cô cháu, con dì, chú bác nội ngoại... để mà sầu lo buồn khóc... 

-         Này Visakha!  Những ai có 100 người thân, kẻ ấy có 100 mối sầu, những ai có 50 người thân, kẻ ấy có 50 nỗi lo buồn.. những ai không chấp thủ rằng đây là ta, đây là người thân của ta, kẻ ấy không có sự khổ.  Ta xác nhận rằng đó là người không sầu, không tham đắm, không có ưu não.  Và đức Thế Tôn liền đọc kệ: 

"Sầu than với đau khổ
Sai biệt có ở đời
Do thân ái chúng có
Không thân ái chúng không
Do vậy người an lạc
Ðược không sầu không than
Chớ làm thân làm ái
Với một ai ở đời.” 
 

Người Yêu Muôn Thuở 

Ba Tư Nặc là đức vua trị vì vương quốc Kosala, một quốc gia hùng cường ở Ấn Ðộ, trong thời Phật còn tại thế. 

Ðức vua có một vị hoàng phi xinh đẹp tên là Mạt Lợi, mỹ nhân này là một cô công chúa của giòng họ Thích Ca, được vua Ba Tư Nặc đặc biệt sủng ái. 

Một hôm nhà vua hỏi nàng Mạc Lợi: 

-         Trên đời này, ái khanh yêu ai nhất? 

-         Muôn tâu... dĩ nhiên là thiếp quý bệ hạ nhất. 

-         Trẫm cùng đoán là khanh sẽ trả lời như vậy. 

Mạt Lợi mỉm cười: 

-         Muôn tâu, nếu thánh thượng cho phép thần thiếp sẽ nói khác đi một tí, nhưng xác thật hơn. 

-         Ái khanh cứ nói. 

-         Muôn tâu, người mà thần thiếp yêu quý nhất chính là thần thiếp. 

-         Sao? Mình lại yêu mình? Trẫm không hiểu ái khanh muốn nói gì? 

-         Tâu bệ hạ, vì có ái trọng tự ngã của mình nên thần thiếp mới yêu thương bệ hạ... Vì bệ hạ là người đã đem lại hạnh phúc cho cái tự ngã này. 

-         Trẫm đồng ý điều đó, nhưng vẫn chưa hiểu rõ ý của ái khanh. 

-         Muôn tâu, thần thiếp xin mạn phép nêu ra một câu hỏi: "Trên đời này bệ hạ yêu quý ai nhất?” 

-         Ái khanh chứ còn ai nữa? 

-         Nhưng giả sử như thần thiếp lại đi yêu thương chìu chuộng, ve vuốt một người đàn ông khác thì bệ hạ sẽ tính sao... Muôn tâu, thần thiếp chỉ giả dụ vậy thôi. 

-         À... à... trẫm sẽ, trẫm sẽ... 

-         Nghĩa là bệ hạ sẽ nỗi trận lôi đình và chém đầu thần thiếp ngay lập tức? 

-         Ái khanh hỏi rắc rối thật! 

-         Muôn tâu, có đúng thế không ạ? 

-         À... à... 

-         Ðúng... phải không bệ hạ? 

-         Ờ... ờ...  có lẽ đúng như vậy. 

-         Thế thì... bệ hạ đã hiểu rõ câu đáp của thần thiếp rồi chứ? 

Nhà vua im lặng giây lâu rồi lặng lẽ gật đầu: 

-         Có lẽ, khanh nói đúng, mình chỉ yêu thương có mình mà thôi. 

Hôm sau, đức vua xa giá đến Kỳ Viên thăm Phật và trình bày tự sự câu chuyện đối đáp giữa vua và hoàng phi Mạt Lợi. Ðức Phật đã xác nhận ý kiến của hoàng phi Mạt Lợi bằng một bài kệ trong kinh Phật Tự thuyết: 

Tâm ta đi cùng khắp
Tất cả mọi phương trời
Cũng không tìm thấy được
Ai thân hơn tự ngã. 
Và đức Thế Tôn cũng nhắn nhủ luôn đức vua Ba Tự Nặc cùng số thính chúng đang hiện diện. 

Tự ngã đối mọi người
Quá thân ái như vậy
Vậy ai yêu tự ngã
Chớ hại tự ngã người
Views: 338
Total comments: 0
Tên *:
Email *:
Code *:
Y&M

Thể loại

Login form


Thống kê

Đang Online : 1
Khách: 1
Thành viên: 0


Chia sẻ